THE PERSON STANDING ON THE CURB

NGƯỜI ĐỨNG BÊN LỀ

Phan Tấn Hải

 

 
 

 

 

 

Turn around, look across, crowd in, to be
crowded out. A waterfall of people,
pouring footsteps, streams of people fleeing
in fear, pushing each other forward, running,

jumping. The streams of people stampeding
over each other and pouring down like
waterfalls and rivers – not enough time
to look ahead, to look to one side, to look

down at their feet, those behind them push them
forward, those in front of them egg them on,
yelling. I stand on the curb looking at them,
in the midst of a hail of stone and rain

of curses flying through the skies, through the
towns, through the jungles and mountains, through the
trails, through the deep valleys without a way
out. Without a way out, I cast my eyes

looking for you, pining, dreaming, waiting,
without a way out, in the clouds gathering
and parting. Please look back to the curb, where
the people who have no other place in

this world are, where I stand with my hands open
upward waiting for blessings, open downwards
to hold the warmth in, shriveled up. Hurry
up, a little more hurried, in case the

waterfall of people would wash me away,
and then there would be a day when we will
shut our eyes together and remember
the moments when we crossed the boundaries,

a little more hurried, just a little more
in case the clouds part. I go home and cry,
busily scribbling a few lines of poetry
on a piece of paper, on wood on the

side of a bridge, on a brick in the town,
on a window in front of a house, hoping
and wishing that one day the waterfall
of people would push you back to me; I

find my words scattered through the skies, through the
towns, through the jungles and mountains, through the
deep valleys without a way out, and I
sit amongst the mountains of words, but it

is too late, the paper has been torn some
time ago by someone, the wood on the
bridge is broken and the brick has broken,
I still pick up the pieces  of broken

glass, and put them back together, broken
words, and your innocent soul, where is it
now. As I stand on the curb, the curb...

 

 

 

 

 

 

 

Quay lại, nhìn ngang, chen vào, bị lấn
ra. Thác người xô đẩy, lũ lượt theo
chân, những dòng người sợ hãi dắt dìu,
chen nhau cùng đi, cùng chạy, cùng nhảy.

Những dòng người dày xéo lên nhau trôi
chảy đi như thác như sông — không kịp
nhìn về trước, không kịp nhìn qua bên,
không kịp nhìn dưới chân, có ai sau

lưng thúc tới, có ai trước mặt giục
giã, hò hét. Tôi đứng bên lề nhìn
theo, giữa những trận mưa đá ném sang,
những trận mưa lời chúc dữ bay khắp

trời, khắp phố phường, khắp rừng núi, khắp
đuờng mòn, khắp thung lũng chập chùng, không
lối ra. Không lối ra, tôi dõi mắt
tìm em, đăm chiêu, mơ hồ, mong đợi,

không lối ra, trong nhóm mây tan hợp.
Xin em nhìn ngược ra bên lề, nơi
những người không còn chỗ trên trần gian,
nơi tôi, ngửa bàn tay lên để chờ

xin ơn phước, úp bàn tay lại để
ủ hơi ấm, co ro. Mau một chút,
mau một chút nữa, kẻo thác người lại
cuốn đi, và rồi chúng ta sẽ có

ngày cùng nhắm mắt và nhớ lại phút
giây chạy ra ngoài lằn ranh, mau một
chút nhé, một chút thôi, kẻo rồi mây
tan. Tôi về ngồi khóc, cặm cụi viết

những dòng thơ lên giấy, lên thanh gỗ
bên thân cầu, lên vuông gạch hè phố,
lên kính cửa sổ trước nhà, hy vọng
mơ hồ một hôm thác người lại xô

đẩy em về,  tìm thấy chữ tôi giăng
khắp trời, khắp phố phường, khắp rừng núi,
khắp đuờng mòn, khắp thung lũng chập chùng,
không lối ra, và tôi ngồi giữa những

núi chữ, những núi chữ, những núi chữ.
Nhưng đã trễ, trang giấy một thời ai
đã xé, thanh gỗ bên cầu đã gãy,
và vuông gạch đã vỡ, còn tôi đang

nhặt lại từng mảnh kính vỡ, ghép lại
từng mảnh kính, chữ vỡ, và em hồn
sơ nguyên của tôi nơi đâu, nơi đâu.
Tôi đang đứng bên lề, bên lề...

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC