GOING AND COMING

ĐI ĐI VỀ VỀ

Nguyễn Thị Thanh Bình

 

 
 

 

 

 

Early morning, I open my eyes; why
must I keep looking around for a
place to go to or to go to a place
only to return to go to go to

come to come to go to return to do
what? Every minute, every second
of every day that I am living
is meaningless like the road of yesterday

and the day before and the day before
that that I had gone on. I had gone and
also returned on roads empty of
travelers, not a single person not

a single person not a single voice
answering: no no to everything
that is a great big zero like the roundness
of the lips of Adam like the road of

hearts without lovers without wind and storm
without clouds and rain wet like the women
who had reached menopause but still had a
million million lifetimes to get

excited with viagra-pink for the
broad Eva thirsting for love or in excess
of love with the embraces of horny
men partially impotent. Oh viagra

blue for the winds to rise by the skies for
the depths of the winds to become full and
to fade for you and I and then nothing
remains? A time to meet is a time to

end. But certainly there are no endings
that are alike and all of us will have
to go to go to come to come to go
to return to an ending of all the

games...

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Buổi sớm mở mắt sao lại cứ phải
lục lạo tìm mãi nơi nào để đến
hay đến mãi một nơi nào để về
đến đến về về đi đi lại lại

để làm gì khi mà cứ mỗi phút
mỗi giây của những ngày mình đang sống
cũng vô nghĩa như con đường hôm qua
hôm kia hay hôm kìa tôi đã đi

qua. Tôi đã đi và cũng đã về
trên những con đường vắng ngắt không người
không còn một ai không có một ai
không lời gọi không lời đáp: không không

tất cả là những con số không to tướng
như vòng môi cong cớn của những Adam
như con đường của những trái tim không
tình nhân không gió bão không mây mưa

thứ ảm đạm của những người đàn bà
đến thời kỳ mãn kinh nhưng vẫn còn
cả một triêu triệu kiếp để xuyến xao
viagra-hồng cho những mụ Eva khát tình

hoặc quá thừa mứa những vòng tay ôm
lũ đàn ông dâm đãng bán liệt dương
ôi viagra-xanh cho gió nổi bên trời
cho vực sâu nào chở gió đầy vơi

cho tôi và anh rồi cũng chẳng có
gì? Một lần gặp gỡ là một lần
kết thúc. Nhưng chắc chắn không có
một kết thúc nào giống kết thúc nào

và chúng ta ai rồi cũng sẽ phải
đến đến đi đi về về lại lại
một nơi kết thúc. Của mọi cuộc chơi...