THƠ

Nguyễn Thị Khánh Minh

 

 
 

 

 

 

 

A PLACE TO HAVE
EARLY MORNING COFFEE

Last night I whispered this story and that
story. The fact is that I am having
a crisis, not knowing what I speak of
in my sleep. Sleep-talking in a half-conscious,

half-unconscious state. Perhaps, they’re answers
to the things I’ve been thinking and doing
during the day but have not been able
to speak about. Have not had the chance to

express, but only have spoken in whispers
to the night, digging up my heart from the
grave and re-burying it. After a night
like that, this morning I sat in sunshine,

across from running water, thinking of
common things that I must do each day, that
private emptiness that weighs down on me
every day. I could no longer contain

myself, so pretending to tie my shoe
laces, I let my tears fall without being
noticed.

 

 



STIRRING ALL AROUND

Stirring, stirring all around,
dissolving the tiny grains
of sugar. Dissolving,
dissolving the swirls of dark

coffee. Turning... the swirls of
sunshine, glistening darkly
in the morning Coming and
going in the voices of all

those who pass by. I am slowly
turning the spoon in my coffee
cup, stirring, stirring all around
but not knowing how to stay

calm. Other than turning the
spoon, stirring all around. My
hand next to a page of newspaper
with a photo of a young

child writing with his feet,
a child with little legs growing
out of his sides like a semi-colon.
Children running scared in their

underwear, their feet protruding
out from under a cloth, their
tiny hands. Still stirring the
coffee cup. Legs under a table.
Coffee stains a cloth. Something
that looks like caked-blood.
I stand up. I walk. I have
all of my feet and hands and

head and maybe, a beating heart.

9-2004

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NƠI UỐNG CÀ PHÊ SỚM

Đêm hôm qua tôi nói thầm
hết chuyện này đến chuyện nọ
thực tình tôi rất hoang mang
không biết mình nói trong mơ

hay mớ trong cơn nửa mê
nửa tỉnh, hình như đó là
những câu tôi trả lời về
những việc mà ban ngày tôi

chưa kịp nói, không có cơ
hội để giải bày, trò chuyện
hoặc là những lời nếu không
nói thầm với đêm thì chỉ

biết đào mộ nơi con tim
mà cất. Qua một đêm như
thế, sáng nay ngồi dưới  nắng,
đối diện với một dòng nước

chảy, nghĩ đến những việc quen
thuộc phải làm mỗi ngày, cái
trống trải riêng tư đeo nặng
mỗi ngày, tôi không kìm được

giả vờ cài dây giày để
nước mắt có đường rơi xuống.  

 

 

TRONG CÁI QUẬY ĐỀU

Quậy đều quậy đều tan
ra những hạt đường bé
xíu tan ra tan ra...
dòng cà phê đen xoay

vòng... những vòng xoay ánh
nắng lấp lánh lấp lánh
đen buổi sáng tới lui
trong tiếng người qua lại

tôi thì chậm chậm từ
từ với chiếc muỗng quậy
ly cà phê quậy đều
quậy đều quậy đều mà

tôi không biết làm sao
để mình bình tĩnh được
ngoài việc cầm chiếc muỗng
quậy đều quậy đều miết

– bàn – tay – mình để cạnh
trang báo có hình những
đứa trẻ ngồi viết bằng
chân – có đứa trẻ từ

hai bên mông mọc ra
hai cái chân bé xíu
như hai dấu phẩy – có
những đứa trẻ đang kinh

hãi chạy chỉ với cái
quần lót – có những đôi
chân lòi ra từ tấm
khăn phủ – những đôi chân

còn bé lắm
                    ... bàn tay
vẫn còn quậy ly cà
phê đôi – chân còn ở
dưới gầm bàn
                        ... cà phê

dính trên khăn giống màu
máu khô
                Tôi – đứng – dậy
– tôi đang đi – tôi-đầy
– đủ – chân – tay – cái đầu

– và – hình như – có một
trái tim – còn đang đập –

9-2004