THƠ

Nguyễn Lương Ba

 

 
 

 

 

 

 

TSUNAMI TSUNAMI

When I first learned how to read, to write,
to listen, see and understand, to imagine,
to remember my life drifting afar
to a place that is suffering a natural

disaster. The first time I heard tsunami
tsunami tsunami, tsunami tsu-
nami. Oh, in South Asia which I am
familiar with, it had come to pass, had

made landfall and so many loves, Ladang,
Penang Galang Indonesia, when I
was on a boat crossing the seas on a
voyage. The horrible waves after waves

and I know that I have died on a stormy
night. Oh but to let the boat sink. Oh the
great storm quickly passing powerfully
and naturally without question, and

I imagine the horror but how could
I imagine such horror when the waves
like the heavens crashing down on the beautiful
beaches like a dream where there are people
enjoying the pleasures of the world, so
it begs the question where is God’s mercy
for a tsunami as such? (Christmas
had just passed). Too many people

had been killed in a single day quickly
disappearing, quickly dissolving while
they were speaking and smiling in this life.
Life remains virginal. Let’s look to the

Southern sea and the mother holding her
child in Banda Aceh who died truly not
knowing what to say! Is the sea now calm?

 

 

 

 

 

 

CROSSING THE RIVER

I imagine her sitting next to the
river, like time passing although this river
is no longer that river near where she
often carried her books to school. It’s been

years since I sat playing the guitar
down in the ferry-boat. I imagine
she’s still listening to me singing in
the ferry-boat as it drifts slowly toward

her, toward the house at the head of the
market. Sometimes, she wore pink bicycling
along the river. Sometimes, she wears white
under the yellowing sunset along

the river. No matter rain or shine, I
still sing the slow songs like she speaks of going
to Pleiku: “My father is no longer
here.” And so, what will I do with this very

old song, while the ferry-boat drifts slowly
on this river to no end! She is in
need of an essay describing the zither
music-playing of Thúy Kiều: “four-strings if

crying, mourning / breaking the hearts of all
who hear.” Everyone knows Thúy Kiều and
she’s always crying. But my singing and
Thúy Kiều’s Zither-playing are very similar.

Sometimes I sing as loudly as crying,
the song, “A Rainy Night on the Borders,”
and imagine that she will leave this town.
If so, there would not be any reason

for me to linger on in this town. May
be it’s better for me to fail my grades
and wait to be drafted. But wherever
I go, I long to return to the river.

Finally, there is a river in America
called the Trinity which also flows slowly.
She is no more, the ferry-boat is no more.
This river also runs slowly across

flooded Highway 35 East. I am by
myself in my car. So many years have
gone by before I look again at a river.
She is no more, the ferry boat is no more.

It’s no matter that this river and the
ferry-boat flows slowly on the river
Trinity, crosses tall buildings in Texas.
I long to look upon that old river.

Some nights I sleep outdoors, now I can’t sleep.
Another slow-flowing river that’s dead.

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


TSUNAMI TSUNAMI

Khi bắt đầu biết đọc, biết viết, biết
nghe nhìn hiểu, biết tưởng tượng, biết nhớ
lại trong đời mình đang trôi ở một
nơi xa cái nơi đang bị thiên tai

thì lần đầu tiên tôi nghe tsunami
tsunami tsunami, sóng thần sóng thần.
Ôi vùng đông nam á nơi tôi biết,
đã đi qua, đã cập bến biết bao

thân thương, nào Ladang, Penang
Galang Indonesia, khi tôi từ
con thuyền vượt đại dương một ra đi.
Sóng dữ vâng sóng dữ và tôi biết

rằng mình đã chết giữa đêm giông bão.
Ồ thì cũng đành để con thuyền chìm.
Ôi cơn bão lớn lao vội vàng đi qua
mạnh mẽ thản nhiên chả cần hỏi han

và tôi liên tưởng sự khủng khiếp kinh
hoàng mà làm sao liên tưởng được khi
cơn sóng như trời sập đánh vào các
bãi biển xinh đẹp thơ mộng mà ở
đó những người ở thế gian đang tận
hưởng lạc thú trần gian thì thử hỏi
ân sủng của Chúa và tsunami là thế nào?
(Một mùa Giáng Sinh vừa mới qua đi).

Quá nhiều người đã chết trong một ngày
nhanh chóng biến mất, nhanh chóng tan đi
mà họ thì đang cười nói với cuộc
đời này, cuộc sống vẫn còn trinh nguyên.

Hãy nhìn về biển Đông và bà mẹ
đang ôm đứa con ở Banda Aceh
đã chết mà thật không biết nói gì!
Mà biển thì lại đang êm, có phải?

12-29-2004

* Theo bản tin của các hãng thông tấn AP và Reuters phát lúc 22g30 ngày 29-12, con số nạn nhân ở các nước Châu Á bị sóng thần tàn phá sẽ hơn 200,000. Hiện tại, ngoài khoảng 76,700 người chết được ghi nhận chính thức vẫn còn hàng chục ngàn người mất tích và ít còn hy vọng sống sót.
(Theo Tuổi Trẻ Online).

 

ĐI QUA DÒNG SÔNG
              
Tôi tưởng tượng em đang ngồi bên
cạnh dòng sông ngày nào, dù dòng
sông này đã không còn là dòng
sông ngày nào em vẫn thường hay

cặp sách đến trường. Đã bao năm
khi ngồi đàn ghi-ta dưới đò,
tôi tưởng tượng em đang nghe tôi
hát dưới con đò thả trôi chầm

chậm về phía em, nơi căn nhà
ở đầu chợ. Có khi em mặc
bộ đồ màu hồng đi chiếc xe
đạp bên bờ sông, có khi em

mặc áo trắng dưới nắng hanh vàng
trên bến sông. Cho dù mưa nắng
tôi vẫn hát bài ca chầm chậm
mà nghe như nàng nói sẽ đi

Pleiku: ‘’Ba em không còn ở
đây nữa.’’ Và như thế tôi sẽ
làm gì với bài hát thật xưa
này, còn con đò trôi chầm chậm

trên sông thì nào có ích gì!                
Cho nàng đang cần một bài luận                
văn tả tiếng đàn của Thuý Kiều:             
‘’Bốn dây như khóc như than / Khiến      
         
người trên tiệc cũng tan nát lòng.’’                
Mọi người đều biết Thuý Kiều mà                
nàng thì khi nào lại không khóc.             
Nhưng tôi hát và Thuý Kiều đàn     
          
thật ra rất gần gũi nhau. Nhiều                
khi tôi hát to như khóc, bài                 
Chiều Mưa Biên Giới, rồi tưởng tượng                
em sẽ rời bỏ thành phố này, 
              
thì tôi đâu còn gì để luyến                
lưu cái thành phố này. Như thế                
thà tôi xin cái học bạ, chờ                
đi lính hay là tôi đi đâu   
            
thì cũng mong về lại dòng sông.                
Cuối cùng ở Mỹ lại có dòng               
Sông Trinity cũng chầm chậm.
Em cũng không còn, con đò cũng

không còn. Dòng sông cũng chảy chầm
chậm qua cái xa lộ 35E
ngập nước. Chỉ một mình tôi trên
chiếc xe. Đã bao năm tôi lại

trở về nhìn dòng sông. Thoạt đầu
tôi cứ ngỡ như dòng sông Trinity,                
nhỏ thôi. Em cũng không còn, con                     
đò cũng không còn. Cho dù dòng  
             
sông này với con đò trôi chầm                
chậm hay dòng sông Trinity                
chảy ngang những cao ốc ở Texas,                                 
tôi thật mong được trở về nhìn  
             
lại dòng sông đã bao năm nhớ.                
Có đêm tôi ngủ ngoài trời, giờ                
thì chẳng có cách chi để ngủ.                
Lại một dòng sông chảy chầm chậm   
            
nhưng mà em biết không, đã chết.