MY BELOVED’S VIRTUAL FOOTSTEPS
REALLY PUT ON 
MY CHAOS’ THRESHOLD

GÓT CHÂN ẢO EM BƯỚC THỰC
QUA NGƯỠNG HỖN MANG

Nguyễn Hữu Viện

 

 
 

 

 

 

 

You are as the broken mirror’s uncontinuous
fragments cutting my heart into fractals,
separating into parts my earthly
soul with your whole decent soul. You step out
from the surrealist world, turn bad and spoil
to the extreme point of chaos. My retina
is shattered into broken fractals like the
falling dead yellow leaves in the beginning
autumn. The deeper I look at you under
an electronic microscope, the more
I see you as a mass of billions of
cells structuring into the perfect order.
The farther I look off into the dome
of the universe through a radio telescope,
like King Trụ: the Great Chinese Emperor,
well-known in sex and polygamy,
gathering up into his arms the billions
of stars and nebulae (but really his
own billions of sperm which a layman can
produce!) assembled according to
Newtonian physics —I am shocked and
jolted and lost by that crazy realization.
Further drifting into the chaos of
adventurous photons: where left-right spin
no longer exists, where ying-yang no longer
exists, where love and hate no longer exist,
where life and death no longer exist — like
neutrinos: without origin, without
cause, without character, without care.
Further drifting into formless complexity,
disappearing into a fraction of
the moments Past, Present and Future of
each Ksana1, feeling deeply and profoundly
every Time drop drifting into a
cold chaotic convection in an
everyday simple glass. My heart trembles
with confusion as your virtual footsteps
pass into the virtual reality through
the threshold of the Space-Time continuum
entering into the Timelessness by passing
an inflexion point of infinite parallels.

Original in English by the author

(1) Ksana: An indefinite space of time, a moment, an instant; the shortest measure of time, as kalpa is the longest.

 

 

 

 

 

 

 

 

Em như đường gương vỡ gián đoạn cắt
tim anh thành gianh giới fractal, cách
ly đứt đoạn phân khúc cả tâm hồn
em đoan trang. Em bước ra từ cõi
siêu thực, hư hư đốn đến độ hỗn mang.
Võng mạc anh đứt đoạn, bao đường fractal
đổ vỡ tràn tựa lá vàng thu sang.
Càng nhìn sâu vào em bằng kính hiển
vi mô, châu thân em khối tỉ tế
bào xếp đặt trật tự hoàn chỉnh. Càng
nhìn sâu vào nền trời sau em bằng
kính viễn vọng thiên văn chương vũ trụ
như Vua Trụ tay ôm hàng triệu triệu
thiên hà tinh vân theo trật tự phi
Newton hoàn chỉnh, chợt anh thảng thốt
giật mình lạc lõng lạt lòng. Càng lạc
trôi trong hỗn mang quang tử lang bạt
lãng tử không dương không âm, không yêu
không hận, không sống không chết, quả như
hạt cơ bản neutrino vô duyên
vô tính vô tình. Càng lạc trôi lạc
lõng trong phức cảm phức hợp, bản ngã
mình tích tắc trong khoảnh khắc sát na
nhậy cảm từng giọt thời gian nhỏ vào
ly nước lạnh dòng ấm đối lưu hỗn
mang, tim anh hoang mang ngỡ ngàng khi
gót chân em bước qua ngưỡng không-thời-
gian cong cong parabol bước qua
điểm uốn song song...

Paris, Thu 2002

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC