TO SPEAK AGAIN OF THE OLD HOUSE

NÓI LẠI VỀ MÁI NHÀ XƯA

Nguyễn Đạt

 

 
 

 

 

 

To remember my brother Nguyễn Nhật Duật

To return to the old house is to wander
back into desolation the old house
in Phú Thọ district up until the day
I left I felt like it was no longer
happy the two meals a day of moldy
rice and the nights raining through and through
those sad nights lying unable to sleep
wandering with the classless forgetting
my own name and birth date going out to
the Sàigòn River to look at the boats
in the fog and remember friends like faded
and forgotten and the form girls without
age and names remembering mother and
father and brothers and sisters the light
by the river is blurry like the hasty
naps as if I needed to live as if
I needed to die as if I needed
to sleep right on this stone-cold bench to wake
up sometimes emotional to return
to the old house looking to the blackened
roof hearing the buzzing of the canal
where the frog croaks to stay there in your face
cupped in your hands crying only to feel
more pity while mother has rotted away

and father lies underground now to return
to the old house to find an older brother
deceased a younger brother has gone far
away the older brother died of sadness
after eight months of stoicism while
the younger brother is now a naturalized
citizen of the United States to
return to the old house is to listen
to the music of a time gone by
to wander back into desolation.

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

            Để tưởng nhớ đến anh tôi
            Nguyễn Nhật Duật

Trở về mái nhà xưa. Ôi
Lãng du quay về điêu tàn.
Mái nhà xưa miệt phú thọ,
Tới ngày ở đó tôi thấy
Hết vui, thấy hai bữa cơm
Gạo trắng ẩm mốc suốt những
Đêm mưa, những đêm mưa đó
Thiệt rầu nằm không thể ngủ.
Lang thang cùng đám vô lại
Riết quên cả tên khai sinh.
Ra bờ sông Sài gòn ngó
Những con tàu lù mù trong
Sương, nhớ tới bạn bè thằng
Nhạt thằng quên, nhớ tới những
Đứa con gái không hình dáng
Không tên tuổi, nhớ tới cha
Mẹ anh em, đèn bờ sông
Thì mờ, giấc ngủ đòi vội
Vàng, như tôi cần sống như
Tôi cần chết, như cần ngủ
Ngay trên ghế đá lạnh băng.
Thức dậy có khi động lòng,
Cảm xúc trở về nhà xưa.
Ngó nghe ôi, mái nhà thì
Đen, tiếng động thì da diết,
Con kênh thì nước dâng, ếch
Nhái thì kêu la. Đứng đó
Tay bưng mặt lỡ òa khóc,
Nước mắt chỉ tủi gia cang,
Mẹ thì đã mục thịt xương
Cha còng lưng xa mấy đất,

Giờ trở lại mái nhà xưa
Thấy người anh đã mất, thấy
Người em ở nơi quá xa.
Ảnh chết buồn rầu sau tám
Tháng phớt tỉnh ănglê
Của người em là công dân
Chánh hiệu có cầu chứng tại
Tòa ở đất nước huê kỳ.
Trở về mái nhà xưa là
Để nghe hồi âm khúc hát
Lãng du quay về điêu tàn

V. 2000