A LITTLE MEMORY OF MONACO

CHÚT KỶ NIỆM Ở MONACO

Nguyễn Cảnh Nguyên

 

 
 

 

 

 

It’s not a poem about a princess
very beautiful whom everyone knows,
and it’s not an article or essay or
a song about a king’s concubine that

so many people are and will continue
wasting much paper and ink on, if I
could just tell a simple little story
about a Diana, very cute. Pretty,

little Diana with a belt tight a
round her waist like a bee’s, who likes to laugh
and has a very pleasant voice; she is
taking me up, and down the stairs very

sloped go in go in go out go out go
around the spacious levels like leading
an innocent and obedient child, easy
to command, easy to threaten as never

before. Listen here... Diana is teaching
and I am learning how to talk and walk,
yes uno is one, duo is two, tres
is three, yes this feige is a fruit, kiki

is a pink fruit, and kiwi is the fruit
kiwi. It can’t be any other way, yes
this color is rosa and that color
is violet, yes and the color of

this flower is the color of love and
the color of this flower is the color
of separation, yes... yes... I repeat
to myself the words that Diana

remorsefully said, when we first got
to know each other and hurriedly parted,
tomorrow you are gone, only I remain
at this house, and I will still have to go

up go up, go down go down the stairs that
is ever so long, and I will have to
go in go in go out go out go around
the spacious levels empty and mumbling

to myself the new words and new verses
not knowing when and what verses are more
touching than the word, the verse Diana,
my Diana.

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chẳng phải bài thơ về một công nương
rất xinh đẹp mà ai cũng biết,
cũng chẳng phải là bài văn bài báo
hay một bản nhạc về một vương phi

mà người đời đã đang và sẽ còn
hoài hoài tốn giấy tốn mực, nếu có
thể được đây xin chỉ là câu chuyện
kể giản dị về một Diana

rất dễ thương của tôi. Diana
nho nhỏ, xinh xinh, thắt đáy lưng ong,
vừa thích cười vừa có giọng nói rất
hay, em đang dắt tôi đi lên, đi

xuống những bậc cầu thang rất dốc vào
vào ra ra quanh quẩn khắp mấy tầng
nhà mênh mông như dắt một đứa trẻ
thơ ngây và ngoan ngoãn dễ bảo dễ

đe chưa từng thấy. Lắng nghe này... Di —
ana đang dạy và tôi thì đang
bi bô tập nói, ừ thì uno
là một, due là hai, tre là ba,

ừ thì quả fei — ge này chính là
quả vả, quả ki — ki này là quả
hồng, còn quả ki — wi này thì chính
là quả kiwi chứ chẳng thế nào

khác được, ừ thì mầu này là mầu
rosa còn mầu này thì là
violet, ừ thì mầu hoa này
là mầu hoa của tình yêu và mầu

hoa này là mầu hoa của sự xa
cách, ừ thì... ừ thì... tôi vừa nhắc
đi nhắc lại lời Diana vừa
nuối tiếc, vừa mới quen nhau sao đã

vội xa nhau, ngày mai em đi rồi,
căn nhà này còn chỉ mỗi mình tôi,
sẽ vẫn phải lên lên xuống xuống những
bậc cầu thang dài thăm thẳm, sẽ vẫn

phải vào vào ra ra quẩn quanh khắp
những tầng nhà trống trải, sẽ vẫn phải
lẩm nhẩm những từ những câu mới nhưng
biết có từ nào câu nào du dương

thiết tha bằng từ bằng câu Diana,
Diana của tôi.