LEGEND

HUYỀN SỬ

Mai Ninh

 

 
 

 

 

 

There is no young man dropping off bronze horns
in the middle of the market leading
me into the rusty green-painted metal
gates. The wall deteriorates at the roof
of the staircase, the classes empty into
the hallways. Summer days re-arranging
tables and chairs waiting for paintbrushes
to repair them in time for a new
school year. I had not known that in the heart
of life the dust that clings to the poor.
Yet there remains a poetic place for
flowers belonging to that young man just
turned twenty sitting under the clouds, drawing
for his younger siblings in a classroom
with walls fitted with happy images
instead of those of the trash-littered marketplace.

There is no young man strangely inviting
me into a street-side shop to drink
another cup of coffee laden with
black silt and blowing Nagilé smoke, making
popping sounds. How could I know that the shop
owner would make the young man pay ten times
the regular price because he had dared
to invite a foreign woman to drink with him
and pay the equivalent of a day’s meal
worth three Egyptian dollars, making
my lip gloss bitter, the dirt and dust flying
all around in the afternoon sun? There

are no boats floating between the two rivers,
only a traveler navigating
through the legends of a thousand years, where
sleeping pharaohs rise in the night, screaming
in their tombs and temples surrounded by
mysterious shadows weighing heavy
on the black-scorched skin of the Nubian slaves
in exile from their homelands. Enter into
nomadic lives wandering on bent-back
camels. They departed from houses with flower-
painted walls and iron birds around the
sun over four-thousand years ago when
Queen Isis drained the rivers to find the
remains of her lover, severed by his
enemies into fourteen parts and dropped
into the murky rivers in a jealous rage.
Finally, the only thing absent is a deep-set
pair of eyes to bond the legend of the Nile to Love.

Nile 2003

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có gã thanh niên bỏ những
kèn đồng giữa chợ dẫn tôi vào
sau cánh cổng sơn xanh sắt ố
bờ tường vỡ lở mái trần cầu
thang, lớp học hành lang trống vắng
ngày hè chất xếp ghế bàn chờ
sơn cọ sửa sang cho kịp tựu
trường, tôi đã chẳng biết trong lòng
đời sống bụi dơ chen chúc lất
lay người khốn khó vẫn còn nơi
thơ rực thắm bông hoa của gã
con trai mới được quá hai mươi
ngồi vẽ dưới mây cho đám trẻ
em nghèo một lớp học tường đầy
hình ảnh sáng vui thay rác rưởi
dềnh quanh chợ búa. Không có chàng

thanh niên lạ lẫm mời tôi vào
quán bờ đường uống thêm một ly
cà-phê đọng bã đen nhờ và
thổi vài hơi khói vòng nạc-ghi-
lê kêu bập bập làm sao tôi
biết người chủ quán đã bắt chàng
ta phải trả mười lần giá cả bình
thường vì dám mời một người
đàn bà ngoại quốc không quen bằng
món tiền ăn một ngày trọn ba
đồng Ai Cập đắng môi tôi son
khép ngoài đường bụi bay múa hồn
nhiên trong chiều nắng. Không có con

tàu trôi giữa hai bờ sông chỉ
là người lách vào huyền sử bao
ngàn năm ngủ yên vua trời đội
đêm kêu hoảng trong mồ mả đền
đài chùm bóng không gian u uất
đè lên phận người da cháy dân
nuy-bi bị lưu đày ra khỏi
quê hương cội nguồn nhường đất đai
mang phần mệnh tha phương trên lạc
đà cong lưng, họ lìa  xa những
ngôi nhà tường vẽ hoa và chim
sắt vòng tròn mặt trời hơn bốn
ngàn năm về trước bà hoàng I-
Sis đào sông để tìm thân thể
người tình chung bị thù nhân chặt
mười bốn khúc thả trôi trong dòng
đục hờn ghen. Cuối cùng chỉ còn
thiếu đôi mắt đắm sâu nên huyền
thoại sông Nil không thoát khỏi chữ
Tình. 

Nil, 2000