RECOLLECTION. DIMS

CHỖ NHỚ. LU MỜ

Linh Vũ

 

 
 

 

 

 

A thousand years ago. Once upon a
time, we have met. A thousand years later.
Dust and sand still indiferent. I am
looking for scars. In the first moment of
reincarnation. Pinching on the wounds.
Mother shared her breath. Time has not been counted
yet between earth and heaven. No one’s waiting
on the earth. Remains. In you a place.
Solitude I wanted to be in prison.
Uprooting a long hair. Happiness. Tie
up the foot’s pink heel. The soft autumn. A
thousand years ago. I have remembered
once. The sad music replaced your blue eyes.
The yellow silky dress drank in full
light. I watched. Two hands. Covering the unfilled
dark hole. I knew you would ask anyway.
A scar is not enough evidence. The
hands are not bound, the sadness held tightly.
A thousand years later was only as one
with yesterday. You just stop. I’m dust for a
hundred years passed by searching in your eyes
for a little bit of pain. My heart is
aimless, its content only unfathomable
viruses. Calling each other for love.
A dim recollection.

Original in English by the author

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngàn năm trước. Có lần. Anh đã gặp
Ngàn năm sau. Cát bụi, vẫn hững hờ
Anh, tìm vết sẹo. Trong phút đầu thai
Bấu chặt vết đau. Mẹ chia hơi thở
Thời gian. Chưa đếm giữa đất với trời
Thế gian chẳng ai. Chờ đợi. Còn. Nơi
em một chỗ, cô đơn. Anh, muốn ngục
tù. Bứt sợi tóc dài. Hạnh phúc. Cột
bàn chân, gót đỏ. Thu mềm. Ngàn năm
trước. Có lần anh đã nhớ. Nhạc trầm
buồn, đổi mắt em xanh. Chiếc aó lụa
vàng, uống no ánh sáng. Anh nhìn. Hai
bàn tay. Úp mặt, trên vũng tối chưa
đầy. Anh biết, thế nào em cũng hỏi.
Vết sẹo chưa đủ làm tang chứng. Bàn
tay. Chưa cột chặt hết. Nỗi buồn. Ngàn
năm sau, cũng chỉ là hôm qua, em
vừa đứng lại. Trăm năm qua. Anh vẫn
là hạt bụi. Đi tìm. Trong mắt em
Chút gì đau, không chốn cội nguồn. Trong
tim anh.Toàn vi khuẩn điên cuồng. Gọi
tình nhau. Một chỗ nhớ. Lu mờ.