ANOTHER DREAM

GIẤC MÊ KHÁC

Lê Giang Trần

 

 
 

 

 

1.
All senses, strong obsession.
The sun rises: slowly the will. 
The moon rises: choking the soul.
The ensuing sleep, with each turn,
another dream a wide-open valise,

2.
presents, joy, questions sitting.
Stimulated, sweating. Sàigòn, sunshine,
the honking of horns, the dust and grime laughing.
Noisily drunk. The ensuing sleep, turning,
another dream... of the refugee season.

3.
Period, end, the returnees Việt Kiều
semicolon. Like winter turning into
spring, the bridge of Mỹ Thuận lights up at night
like the future is something urgent. Like
looking down from the 33rd floor onto
Sàigòn. Authorized. I am free, but can’t
speak naturally. Some creepy feeling,
active but not quite apparent. The cities
that have come to pass, life that is like that of
well-trained beasts in a circus, former friends
Re-uniting, no different than mummies.
The young, like potted plants longing for a
garden, for some earth to sprout in and spread roots
in and to rise up from. The incompatibilities,
not just in Love but in everything that is
linked like a chain... The ensuing sleep, with each
turning, another dream... A journey. Back,

4.
the soul grows quieter. Sleep, with each turn is
a dream, dreams without reference, but dissolving,
and overlapping... and blending with each
other... like the veins of a granite stone. The ensuing.

5.
Sleep, with each turn a different dream.

7/2000

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

I.
Chỉ toàn những thôi thúc, ám ảnh
mạnh mẽ. Mặt trời dậy: chần chừ
ý muốn. Mặt trăng lên: dỗ ngộp
lòng đi. Những giấc ngủ sau đó
mỗi lần trở mình là một giấc
mê khác... Chiếc va li mở toang,

II.
quà, mừng rỡ, hỏi han... Ngồi lâng
lâng, rướm mồ hôi. Nắng Sài Gòn, 
còi xe, bụi bặm... Nằm say náo
nhiệt. Giấc ngủ sau đó, trở mình,
là một giấc mê... Mùa tị nạn

III.
chấm hết, mùa việt kiều chấm phẩy,
như mùa đông bước qua xuân, chiếc
cầu Mỹ Thuận ban đêm rực sáng
như tương lai là mọi cấp bách,
như trên tầng 33 nhìn xuống
sàigòn. Đã được phép, tôi tự
do mà nói không tự nhiên. Có
điều gì rờn rợn, không phải nhộn
nhịp phồn vinh. Những thành phố đã
đi qua, đời sống như con thú
xiệc thuần thành, những con người cũ
gặp lại, không khác hơn một xác
ướp. Tuổi trẻ dãy đầy không khác
cây ươm bó chậu, chờ một mảnh
vườn, xuống đất vươn lên. Những bất
cập không riêng tình trai gái, đồng
dạng như sợi xích đoạn trường... Những
giấc ngủ sau đó, mỗi lần trở
mình, là giấc mê khác... Một chuyến

IV.
đi-về, lòng thêm lặng lẽ. Những
giấc ngủ, mỗi khi trở mình là
một giấc mơ, giấc mơ không có
những đối cực, mà, những tan loãng...
chất chồng... hòa nhập vào nhau... như
đường vân trong phiến đá. Những giấc

 V.
ngủ sau đó, mỗi khi trở mình..
là một giấc mê... khác...

Tháng 7/2000