FARAWAY LOVE

TÌNH XA

Dã Thảo

 

 
 

 

 

 

I still go by here every day,
buildings tall and old as always,
the balcony a light color
and low where you used to place
your hands talking to the absent-
minded friends while watching me walk
by every morning. But now
you are no longer standing there
in the sun to greet me with smiles
sometimes bright; if I look back at
you by the low balcony,
sometimes I see only a wink
behind my footsteps that passes
by and disappears into your
dark glasses, that would not return
until lunch when we are in the
cafeteria in the fleeting
moments of noon hurried with everyday
things, we speak of the crackbrained and
bragging boss, lay-offs past, now and
coming soon; stories about being
in jail, about world terror, mostly
about broken things (although we
do not miss them we still think of
them), stories about you and a
young girl who speaks the same language
but is not of the same skin
color, about me and a young
boy who is not the same skin
color and speaks the same language
but never stories about us
alone. I go by everyday
buildings, tall as always; the talker
by the balcony is no longer,
the greeting in the sun no longer,
the morning smiles no longer,
eyes quietly warming; you have
left me before I could tell you
about my refugee roots, my first
generation immigration
and the minority community
Chinese, Vietnamese, Spanish,
Cambodians, Indonesians,
Cubans, and Malaysians; and all
you know is that I am a citizen
of a mixed race nation I love
to work I am lazy at playing
I like brad pitt I am not
addicted to soccer I am
not obsessed with football I
like jazz I love hiphop I
am a different skin color, speak
a different language, am with
the same company. Now that
you are gone, I miss you much!!!
(but I do not say as much because it
does not count for anything anyway.)

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

em vẫn qua đấy mỗi ngày
building cao cao và cũ
ban công thấp thấp màu nhạt
nơi anh thường tì đôi tay
chuyện trò cùng đám bạn lơ
đãng và sẽ nhìn thấy em
qua đấy mỗi sáng giờ không
còn anh đứng trong nắng gửi
một lời chào có khi một
nụ cười tươi nếu em tình
cờ liếc nhìn ban công thấp
đôi khi chỉ là ánh mắt
thầm dõi bước em qua và
em sẽ biến mất trong màu
kính sẫm tối anh sẽ chẳng
nhìn thấy cho đến lúc chúng
mình ăn trưa cafeteria
chen chúc những phút ban trưa
vội vàng lắm chuyện đời thường
để nói chuyện xếp dở hơi
phách lối, laid-off, đã,
đang và sắp tới, chuyện trại
tù, chuyện khủng bố thế giới
nhiều nhất là những tan vỡ
dù không hối tiếc vẫn nhớ
tình anh với ả con gái
cùng ngôn ngữ khác màu da
tình em với gã con trai
cùng màu da khác ngôn ngữ
nhưng chưa lần nhắc chuyện chúng
mình em mỗi ngày đi qua
building cao cao vẫn có
người tì tay chuyện trò
bên ban công thấp không còn
lời chào trong nắng không còn
nụ cười buổi sáng không còn
ánh mắt lặng lẽ ấm áp
anh đã đi xa em chưa
kịp kể nguồn gốc em dân
tị nạn thế hệ thứ nhất
không thuộc cộng đồng thiểu số
mít, tàu, xì, campuchia,
inđônêzia, cuba,
malayzia... anh biết
mỗi điều em là công dân
hợp chủng quốc em mê làm
việc em lười rong chơi em
khoái Brad Pitt chẳng ghiền bóng
đá không nghiện bóng cà na
em mê jazz khoái hiphop
em khác màu da khác ngôn
ngữ cùng công ty giờ đây
anh đã ra đi... nhớ nhiều!!!
(nhưng chẳng nói nói ra nhiều
cũng vậy thôi.)