THE LADY ATTENDANT

BÀ QUẢN GIA

Đỗ Kh.

 

 
 
 

 

 

hello Khiêm, I’ve received your photo and
email and they are both beautiful and
Sad. Actually not sad but privately
pensive so that the reader might read what

the reader always has some thoughts of his
own about the confetti that was lost
From a seafaring ship, asking myself
(don’t know if Cameron took it to use for

the Titanic) today a wall was lost, asking
myself (in the house with excessive walls),
Asking myself at the pastry shop “Why does
the saleswoman look like a kind of

decorated sweet cake?” asking myself
does everyone have some perception about
Everything like some kind of message though
difficult to know? What do I want to say

about the progress of some sound conclusion?
everyone has some thoughts about this and
That and how there isn’t anything worthy
of attention but these thoughts are not in

the mind of the lady attendant
that is why it is not possible to
Develop these into something fruitful
in order to... “Telling myself that if

your life is a novel, then it is time
to begin writing”, my dear Bích Nga.

 

 

 

Last modified on 12/13/2006 - 09:30 PM © 2004 - 2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME

 
 
 
 
 
 

 

 

Chào Khiêm đã nhận được hình và
điện thư thấy rất đẹp và buồn
Thật ra không có buồn nhưng rất
riêng tư thành thử chỉ có thể

là đọc giả nhưng người đọc bao
giờ cũng riêng có ý xem một
Truyện về confetti bị đánh
mất trên một con tàu biển tự

hỏi (không biết Cameron có
đánh cắp để dùng cho Tita
Nic)  hôm nay mất một bức tường
tự hỏi (trong nhà có chăng thừa

nhiều vách) tự hỏi ở cửa hàng
bánh mì (sao bà hàng lại trông
Giống như một cái bánh ngọt vẽ
vời) tự hỏi mọi người đều có

thấy mọi thứ như là một loài
thông điệp mặc dù rất khó biết
Nó muốn nói gì tiến trình của
những kết luận hay: ai cũng có

thể nghĩ này nghĩ kia và nghĩ
thế nào cũng chẳng có gì đáng
Để ý “ nhưng suy tư này không
trong tầm của bà quản gia và

do thế không được khai triển với
những thành quả gặt hái có thể ”
Tôi tự hỏi là (nếu đời anh
là một tiểu thuyết thì đã đến

lúc bắt đầu nên viết) Bích Nga

10/12/00