LIKE SOMEONE’S FACE

CÓ KHUÔN MẶT AI NHƯ

Đinh Cường

 

 
 

 

 

 

I draw a pile of rocks and then every
day I sit and look at its cracked lines
to see if any of them were repentances
like the rock piles where the Pope repented.

I’ve forgotten about the moldy patches
outside of the citadel where a bird keeps
chirping, like the sounds of the homeland
under fire-storms that hit the city, when

we ran with hordes fleeing along highways
while clouds traversed Hải Vân Pass taking me
to some place beyond Huế. Now autumn has
returned, a Virginia autumn, when

people go to view yellow leaves at the
sky line. But why do I draw this rock pile, a
frozen stare, like someone’s face looking down
on the past, sunken deep into echoes?

Virginia 5-2000

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tôi vẽ tảng đá rồi mỗi ngày
cứ ngồi nhìn trên những đường nứt
có đường nào là lời sám hối
không phải bên tảng đá năm xưa

Đức Giáo Hoàng đã đến sám hối
tôi bỏ quên lớp rong rêu ngoài
thành nội có con chim mùa hè
cứ kêu hoài bắt cô trói cột

như tiếng quê hương ngày lửa đạn
tràn về thành phố chúng tôi chạy
theo đoàn người trên quốc lộ một
có mây bay trên đèo Hải vân

đưa tôi đến phương nào khỏi Huế
để bây giờ mùa thu trở lại
mùa thu Virginia người ta
đi xem lá vàng trên skyline

mà sao tôi vẽ tảng đá như
đứng sững có khuôn mặt ai như
em nhìn xuống ký ức chìm lỉm
vực sâu tôi hú tiếng vang dài...

Virginia, 5. 2000