LIVING IN REVERSE
SỐNG LÙI

Inrasara
Translated by Phan Khế

 

 
 

 

 

 

 

 

I live in a town where all things go in
reverse. The bushes grow reversely,
shrink smaller back into seeds, and roll back
into the past-life seeds. The river flows

reversely, very swiftly. My friends,
my nephews and nieces, my siblings, and
my parents walk reversely, and
steadily become smaller, younger.

Helplessly, I stand, watch and cannot grasp
things back. The brains think reversely  
into the prehistory; the handwritten
pages decrease, turning reversely for

never being lost. The ruined house of the
neighbor girl is built reversely, becoming
back the house of her young days. The  
voices, familiar and unknown, talk

reversely into the afternoons and
noons and nights, calling up the wronged ghost
of a priest whose enlightened shout wakes up
the legendary copperhead, which slithers

and crushes a corner of the forest. The
tornado blows reversely, peels away
the layer of sedimentary rocks,
and shows thousands of ancient cities, where

millions of bricks become new again to
build countless clusters of towers, and where
the waving hands, smiling lips, colorful
clothes, villages, crow’s cries, and flocks of birds

fly reversely into the sunshine arc.
I solely stand, lonely.

 

 

 

 

Last modified on 04/25/2010 8:00 PM © 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

Tôi sống trong cộng đồng mà mọi thứ
đều lùi. Những đám cây mọc lùi nhỏ
dần vào hạt mầm, tận kiếp trước hạt
mầm. Con sông chảy lùi, rất xiết. Thằng

bạn tôi đám cháu của tôi anh chị
em cha mẹ tôi đi lùi  bé dại
dần. Tôi đứng nhìn bất lực, không thể
ghì níu. Những ý tưởng nghĩ lùi về

thời tiền sử, bản chép tay mọc thêm
trang lật lùi như thể hết làm thất
lạc. Ngôi nhà cô hàng xóm thuở bé
thơ đổ nát được dựng trở lại. Giọng

nói quen và lạ nói lùi vào chiều
vào trưa vào đêm gọi dậy oan hồn
tu sĩ tiếng thét đại ngộ đánh thức
loài hổ mang thần thoại trườn đổ một            

góc rừng. Trận lốc thổi lùi bóc lớp
trầm tích lộ thiên bạt ngàn thành phố
cổ triệu triệu viên gạch vụn lành lặn
trở lại dựng mênh mông cụm tháp xum

xuê bàn tay vẫy môi cười màu áo
làng mạc tiếng quạ kêu lũ chim bay
lùi vào vòm nắng. Mình tôi đứng cô
độc.