DAWN'S WINDOW
 CÁNH CỬA BÌNH MINH

By Hải Vân
Translated by DoVinh

 

 
 

 

 


 

 

Dawn’s window.  Sunshine floods thru
there, the moon, not yet setting rolls
recklessly, a waterfall of laughter and the
greeting of morning birds… I sleep

With my eyes wide open, a yellow leaf
blows by my memory, there, the moon, a
verse of poem hanging… The window of
old opens to a garden of Love, a far

away planet without the presence of God. 
Plenty of apples falling down carelessly, and
some still hanging on the branches.  The
window of time half open

half closed, I reach out to pluck them
hastily… Dawn’s window, someone has left
it there, from some unknown time
a quiet rose.  The river flows to an empty

land far, far away.  Anywhere dawn is
singing happily.  I look to the familiar
mirror.  I thank the fresh scent of day
coming through… Oh what a dawn!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 


Cánh cửa bình minh. Ánh nắng từ đó
tràn vào, vầng trăng chưa lặn đang lao
đao, suối cười vui với tiếng chào của
bầy chim buổi sáng... Tôi ngủ nán mà

hai mắt mở toang, một chiếc lá vàng
phớt qua ký ức, kìa, vầng trăng,
lơ lửng câu thơ... Cánh cửa ngày xưa,
mở ra khu vườn Tình Ái, một hành

tinh xa ngái không có sự hiện diện của
Chúa Trời. Có rất nhiều quả táo rơi
bầy giơi không để ý, cả những quả
còn lấp ló trên cành. Cánh cửa thời

gian một nửa khép hờ, tôi đưa bàn
tay hái vội... Cánh cửa bình minh, cánh
cửa bình minh ai để đó, bao giờ,
một đóa hoa hồng tĩnh lặng. Con suối

trôi về một miền xa vắng. Chỗ nào
thì bình minh cũng đang reo vui. Tôi
nhìn tôi giữa lòng gương thân ái.
Cảm ơn ngày thơm ngát... Bình minh ơi!