THREE SONGS

Rachel Wetzsteon

_______________________________

BA BÀI HÁT

Translated by KI

 

 
 

 

 

 

mm

 

 

THREE SONGS

I

I was in the bookstore, reading the ends of mysteries,
when the gunshots went off just outside.
I was in the drugstore, seeking delicious remedies,
when the leper shuddered at my side.

In the world where love is innocent and upstanding,
sicknesses and riddles are over soon,
but when love is real, the universe starts expanding
like a crazy, out-of-control balloon.

How to know the brave new moves from the same old motions?
How to tell the first from the thirteen prize?
By the stricken heart’s obliviousness to potions,
by the awful magnitude of surprise.

II

The threnodist stopped his story in mid-sentence:
why were all the listeners looking down,
each pair of eyes encased in its own sorrow
each pair of lips contorted in a frown?

The famous beauty entered the room expecting
a loud response, an episode of violence,
but to her great annoyance, all her suitors
stared at the walls in unprotesting silence.

Bearers of bad news would like nothing better
than to raise a purgative, public moan,
but a communal feeling is a false one:
genuine grief must run its course alone.

III

The eyes that start a fire in his head,
the heart that skips a beat for him alone,
the smiles that tingle up and down his spine
would get you somewhere if they were your own.

But someone always hovers in the room
where you and your enchanted one embrace;
look up from hot and bothered limbs to see
a jealous warden with an angel’s face.

He gives you all the gorgeous words of praise
that he will give another and another,
but when he finds a phrase he really likes
he holds his tongue and saves it for his mother.

 

 

BA BÀI HÁT

I

Tôi ở trong nhà sách, đang đọc phần kết của
những chuyện trinh thám khi bên ngòai những phát súng
nổ. Tôi ở trong nhà thuốc, đang tìm kiếm thuốc
men khóai khẩu, khi người cùi run sợ bên tôi.

Trong thế giới tình yêu trong trắng và liêm chính,
bệnh tật và những điều bí ẩn sớm qua, nhưng
khi tình yêu đích thực, vũ trụ bắt đầu giãn
nở như một trái bong bóng điên rồ ngòai tầm

kiểm sóat. Làm sao biết được những chuyển động mới
hồi sinh vẫn từ những chuyển động cũ? Làm sao
đếm cái đầu tiên từ cái thứ 13? Bởi
sự lãng quên của trái tim bị dày vò trứơc
mê dược, bởi tầm quan trọng kinh khủng của sự

II

ngạc nhiên. Người ca sĩ than khóc chấm dứt câu
chuyện ở giữa câu: tại sao tất cả những người
lắng nghe nhìn xuống, mỗi cặp mắt bao lại trong
chính nỗi âu sầu, mỗi cặp môi méo mó trong

vẻ lo âu? Người đẹp nổi tiếng bước vào phòng chờ đợi
sự hưởng ứng ồn ào, một phân hồi của bạo lực
nhưng với sự phiền muộn quá sức của nàng, tất
cả những người tán tỉnh nàng nhìn chăm
chú vào tường trong sự im lặng vô đối kháng.

Những kẻ mang những tin buồn không muốn gì hơn
là cất lời than vãn thanh tẩy công khai nhưng
một cảm giác thông thường là cảm giác giả tạo:
nỗi buồn rầu thật sự phải  kết thúc đơn độc

III

như thường lệ. Những con mắt bắt đầu ngọn lửa
trong đầu hắn trái tim nhảy một nhịp vì hắn
lẻ loi, những nụ cuời gây ớn lạnh xương sống
từ trên xuống dưới sẽ gặp bạn ở đâu đó

nếu chúng là chính bạn. Nhưng vài người luôn luôn
bay lượn trong phòng nơi bạn và người mê hoặc
của bạn ôm nhau; nhìn những tay chân nóng bừng
và buồn bực để thấy một người gác ganh ghét

với khuôn mặt của thiên thần. Hắn cho bạn tất
cả những lời tán dương mà hắn sẽ cho người
khác và người khác nữa nhưng khi hắn tìm được
một câu hắn thực sự ưng ý hắn sẽ ngậm
miệng và giữ lại cho mẹ hắn.

 

__________________

Tiểu Sử

Rachel Wetzsteon, sinh năm 1967, là tác giả The Other Stars, được chọn bởi National Poetry Series (Những tuyển tập thơ quốc gia) năm 1993 và được Viking/Penguin xuất bản năm 1994. Bà tốt nghiệp đại học Yale và Johns Hopkins và được học bổng Ingram Merrill. Thơ bà được đăng trên The Kenyon Review, The New republic, The Paris Review và nhiều tạp chí định kỳ khác. Bà sinh ra, lớn lên và hiện sống ở  New York City.

 

 

 

Last modified on 06/22/2012 8:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.