ON THE FERRY, TOWARD PATRAS

Emily Grosholz

_______________________________

TRÊN CON PHÀ TỚI PATRAS

Translated by KI

 

 
 

 

 

 

MM

 

ON THE FERRY, TOWARD PATRAS

Corfu appears, and then the distant blue
draws her away again: uncertain hours
as time begins to drown in voyaging,
no talk, no books, no breakfast taken later.
The sea, divided, falls behind the boat;
I see that blue laid back on darker blue
the way Odysseus  must have, when his mind
was emptied of its cleverness at last
by ten years’ wandering. His thoughts are mine,
an island without houses, flocks, or trees,
undressed of all its causes. Memory
slides by like waves against the running prow.

What memories could wake my tiredness?
The clothes upon my back, unspoken words
I always carry, wounds from an embrace
too often entered, now are all I own;
along my flesh I feel them hardening,
a frieze that tells the future as the past
and scrolls my progress roundly on my breast.
I cannot keep my secrets to myself.
I am the figure of the ship, and where
I’ve traveled, where I go, what I will do,
Assail and tear aside the simple blue.

 

TRÊN CON PHÀ TỚI PATRAS

Đảo Corfu xuất hiện, và rồi xa dần đường
chân trời xa: những thời khắc hay thay đổi như
thời gian bắt đầu chìm ngập trong chuyến du hành,
không truyện trò, không sách vở, không điểm tâm sau
đó. Biển, bị phân chia, lùi lại phía sau con
tàu; tôi thấy thế giới đằng sau biển thẫm xanh
lộ trình mà Odysseus phải trải qua, khi
sự khôn khéo trong tâm trí hắn cuối cùng trống
rỗng bởi mười năm lang thang. Suy nghĩ của hăn
cũng là của tôi, một hòn đảo không nhà cửa,
không bầy cừu, cây cối, không nguyên cớ. Ký ức
lướt giống như những con sóng ngăn mũi tàu chạy.

Những ký ức nào có thể đánh thức sự nhàm
chán của tôi? Chăn gối sau lưng tôi, những chữ
không nói tôi luôn mang theo, những vết thương từ
bên trong thường xuyên hiện ra, bây giờ là tất
cả tôi có; dọc theo da thịt tôi cảm thấy
chúng cứng lại, một hoa văn trang trí cho biết
tương lai cũng như quá khứ và cuộn rõ trong
lòng tôi. Tôi không thể giữ bí mật của tôi
cho riêng tôi. Tôi là hình dung của con tàu,
và ở đâu tôi du hành tới, ở đâu tôi
đi, cái gì tôi sẽ làm, lao vào và xé
ra cái thế giới không biết.

 

 

___________________________________

Tiểu sử
Emily Grosholz
Sinh năm 1950 là giáo sư triết học Đại học tiểu bang Pennylvania. Bà đã dạy ở Bread Loaf và Sewanee Writers Conference và là cố vấn biên tập cho The Hudson Review, nơi thường xuyên đăng những bài thơ và bài viết của bà. Tác phẩm thơ của bà, The River Painter, Shores and Headlands,Eden.

 

 

Last modified on 05/22/2012 8:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.