Dana Gioia

THE PRESENT REUNION THE ROAD
ON THE SHORE BEING HAPPY THE COAT
GUIDE TO THE OTHER GALLERY

_______________________________

TẶNG PHẨM – CUỘC HỌP MẶT – CON ĐƯỜNG
TRÊN BỜ BIỂN – ĐANG HẠNH PHÚC
CHIẾC ÁO KHOÁC
HƯỚNG DẪN TỚI PHÒNG TRIỂN LÃM KHÁC

Translated by KI

 

 
 

 

 

 

MM

 

THE PRESENT

The present that you gave me months ago
is still unopened by our bed,
sealed in its rich blue paper and bright bow.
I’ve even left the card unread
and kept the ribbon knotted tight.
Why needlessly unfold and bring to light
the elegant contrivances that hide
the costly secret waiting still inside?

 

TẶNG PHẨM

Tặng phẩm em tặng tôi cả tháng trước
vẫn chưa mở còn bên gường chúng ta,
phong kín bằng lớp giấy xanh đậm và
chiếc nơ sáng. Ngay cả cái thiệp tôi
cũng chưa đọc và giải băng còn cột
chặt. Tại sao phải mở và mang ra
ánh sáng những ân tình lịch lãm bao
lấy món quà đắt giá đang chờ đợi
bên trong?

 

MM

 

REUNION

This is my past where no one knows me.
These are my friends whom I can’t name—
Here in a field where no one chose me,
The faces older, the voices the same.

Why does this stranger rise to greet me?
What is the joke that makes him smile,
As he calls the children together to meet me
Bringing them forward in single file?

I nod pretending to recognize them,
Not knowing exactly what I should say.
Why does my presence seem to surprise them?
Who is the woman who turns away?

Is this my home or an illusion?
The bread on the table smells achingly real.
Must I at last solve my confusion,
Or is confusion all I can feel?

 

CUỘC HỌP MẶT

Đây là quá khứ của tôi nơi không
Ai biết tôi. Đây là những người bạn
Tôi không thể gọi tên – đây là phạm
Vi nơi không ai chọn tôi, những khuôn

Mặt già hơn, những giọng nói giống nhau.
Tại sao người lạ này đứng dậy chào đón
Tôi? Trò đùa nào làm hắn mỉm cười,
Khi hắn gọi những đứa trẻ cùng đến

Đưa từng đứa từng đứa tới trước mặt
Tôi? Tôi gật đầu giả bộ nhận ra
Chúng, không biết chính xác tôi nên nói
Gì. Tại sao sự có mặt của tôi

Làm chúng ngạc nhiên? Ai là người đàn
Bà, ai bỏ đi? Đây là nhà tôi
Hay là ảo tưởng? Bánh mì trên bàn
Ngửi thấy thật đau. Cuối cùng tôi phải

Giải quyết sự bối rối của tôi, hay
Tất cả tôi cảm nhận là sự bối rối.

 

MM

 

THE ROAD

He sometimes felt that he had missed his life
By being far too busy looking for it.
Searching the distance, he often turned to find
That he had passed some milestone unaware,
And someone else was walking next to him,
First friends, then lovers, now children and a wife.
They were good company—generous, kind,
But equally bewildered to be there.

 He noticed then that no one chose the way—
All seemed to drift by some collective will.
The path grew easier with each passing day,
Since it was worn and mostly sloped downhill.
The road ahead seemed hazy in the gloom.
Where was it he had meant to go, and with whom?

 

CON ĐƯỜNG

Đôi khi hắn cảm thấy hắn đánh mất đời hắn
Bởi quá bận rộn nên hầu như hắn không nhận
Ra điều đó. Tìm kiến ở đâu xa, hắn thường
Quay lại, để nhận ra hắn đã vượt qua những
Cột mốc trong đời, và ai đó đang bước đi
Bên hắn, mới đầu là những người bạn, rồi những
Người tình, và bây giờ là vợ và con. Họ
Là những bầu bạn – rộng rãi tử tế, nhưng đều

Cảm thấy bối rối, phải ở trong tình cảnh đó.
Hắn thấy không ai chọn cách này – tất cả hình
Như dạt trôi với cùng một tâm trạng. Lối đi
Trở nên dễ dàng hơn với mỗi ngày qua, vì
Nó đã cũ và là con đường mòn xuống đồi
Dốc. Con đường phía trước hình như mù sương trong
U ám. Đó có phải là nơi hắn định đến,
Và đến với ai?

 

MM

Artist: Konstantin Korovin

 

ON THE SHORE

The waves unbend beneath the empty wharves,
And the old storm god departs exhausted.
What are you doing? Me, I fill a lantern,
Cleaning the room in which I find myself
With neither news of you nor those you love.

Our scattered company collects itself.
After such storms, we count up the survivors.
But where are you? Safe in some port, I hope…
The lighthouse keeper rows out in his skiff,
Checking for damage, eyeing the horizon.
Time and the sea afford us such small pauses.

                                                            (After Luzi)

 

TRÊN BỜ BIỂN

Sóng êm ả bên dưới những cầu tàu trống trải
Và ông chúa bão già nua kiệt sức rời xa.
Anh đang làm gì? Tôi, tôi thắp cái đèn lồng,
Làm sạch căn phòng trong đó tôi ước muốn đừng
Có tin tức về em hoặc những gì em yêu.

Nhóm bạn bè phân tán của chúng ta tự tụ
Tập lại. Sau cơn bão như vậy, chúng ta đếm
Những người sống sót. Nhưng em ở đâu? An toàn
Nơi bến cảng, tôi hy vọng … Người giữ hải đăng
Mệt đừ trong chiếc xuồng nhỏ, kiểm tra chỗ hư
Hỏng, quan sát chân trời. Thời gian và biển cả
Ban cho chúng ta những lúc tạm nghỉ nhỏ nhoi
như vậy

 

mm

 

BEING HAPPY

Of course it was doomed. I know that now,
but it ended so quickly, and I was young.
I hardly remember that summer in Seattle—
except for her. The city seems just a rainy backdrop.
From the moment I first saw her at the office
I was hooked. I started visiting her floor.

I couldn't work unless I caught a glimpse of her.
Once we exchanged glances, but we never spoke.
Then at a party we found ourselves alone.
We started kissing and ended up in bed.
We talked all night. She claimed she had liked me
secretly for months. I wonder now if that was true.

Two weeks later her father had a heart attack.
While she was in Chicago, they shut down our division.
I was never one for writing letters.
On the phone we had less to say each time.
And that was it-just those two breathless weeks,
then years of mild regret and intermittent speculation.

Being happy is mostly like that. You don't see it up close.
You recognize it later from the ache of memory.
And you can't recapture it. You only get to choose
whether to remember or forget, whether to feel remorse
or nothing at all. Maybe it wasn't really love.
But who can tell when nothing deeper ever came along?

 

ĐANG HẠNH PHÚC

Dĩ nhiên đó là số phận. Bây giờ tôi mới
biết, nhưng nó kết thúc quá nhanh, và tôi còn
trẻ. Tôi khó lòng nhớ mùa hè ở Seatle –
Ngoại trừ nàng. Thành phố hình như sau cơn mưa.
Từ lúc tôi thấy nàng ở văn phòng, tôi đã
bị hớp hồn. Tôi khởi động thăm viếng tầng lầu

của nàng. Tôi không thể làm việc trừ khi thóang
thấy bóng nàng. Một lần chúng tôi trao đổi ánh
mắt nhìn, nhưng chưa bao giờ nói. Và rồi trong
một bữa tiệc chúng tôi cảm thấy lẻ loi. Tôi
hôn nàng và chúng tôi làm tình với nhau. Chuyện
trò suốt đêm. Nàng nói nàng thích tôi âm thầm
hàng tháng qua. Bây giờ tôi tự hỏi nếu đó

là sự thật. Hai tuần sau cha nàng lên cơn
đau tim. Trong khi nàng đang ở Chicago,
họ đóng cửa văn phòng. Tôi không phải là người
có khả năng viết thư. Trên phôn có ít điều
để nói. Và là hai tuần căng thẳng, rồi sau
đó là hàng năm luyến tiếc dịu nhẹ và suy

đóan từng hồi. Đang hạnh phúc hầu như là thế.
Bạn không thấy nó gần. Bạn nhận ra nó sau
đó từ cơn đau ký ức. Và bạn không thể
bắt lại. Bạn chỉ có thể chọn hoặc nhớ hoặc
quên, hoặc để cảm thấy tiếc nuối hoặc không gì
cả. Có thể đó không phải là tình yêu thực
sự. Nhưng ai có thể nói khi chưa từng có
điều gì sâu xa hơn xảy ra?
 
  

mm

 

THE COAT

I saw someone wearing your coat today,
The sleek, short pink one you bought in L.A.
I never liked it much—too bright, too retro—
But you brought it off. You always do.

I followed the woman down the icy street
Until she disappeared into the Metro.
Only then I realized I hadn’t seen her face,
Except to register she wasn’t you.

I thought of her traveling underground
To Shady Grove or Rockville Meadows,
Bearing away this relic of your grace,
A pink Persephone among pinstriped shadows.

Why had your ghost returned here with this warning?
Was it only to flaunt her power to flee?
Or had the coat itself come simply to taunt me
With the fragrance of spring on a cold, dead morning?

 

CHIẾC ÁO KHOÁC

Tôi thấy ai đó mặc chiếc áo khoác của em
Hôm nay, chiếc áo màu hồng, ngắn, mượt mà em
Mua ở L.A. Tôi không hề thích nó – quá
Sáng, quá cổ – những em đã mua – em luôn luôn

Làm vậy. Tôi theo người đàn bà qua con đường
Lạnh giá cho tới khi nàng biến mất nơi ga
Điện ngầm. Chỉ sau đó tôi mới nhận ra tôi
Không thấy mặt nàng, ngoài việc nhớ ra nàng không

Phải là em. Tôi đoán nàng đáp xe điện ngầm
Tới Shady Grove hoặc Rockville Meadows,
Mang theo dáng dấp dịu dàng của em, nàng
Persephone màu hồng giữa những vùng tối sọc.

Tại sao bóng ma em trở lại với cảnh báo
Này? Phải chăng chiếc áo chỉ để khoe khoang quyền
Lực tan biến? Hoặc là tự nó đến đơn giản
Để trêu chọc tôi, với sự dịu dàng của mùa

xuân vào buổi sáng chết, lạnh?

 

Huyền thoại Hy lạp, Persephone là con gái của thần Zeus và nữ thần gặt hái Demeter, và là nữ hoàng địa ngục.

 

 

MM

 

GUIDE TO THE OTHER GALLERY

This is the hall of broken limbs
Where splintered marble athletes lie
Beside the arms of cherubim.
Nothing is ever thrown away.

These butterflies are set in rows.
So small and gray inside their case
They look alike now. I suppose
Death makes most creatures commonplace.

These portraits here of unknown
Are hung three high, frame piled on frame.
Each potent soul who craved renown,
Immortalized without a name.

Here are the shelves of unread books,
Millions of pages turning brown.
Visitors wander through the stacks,
But no one ever takes one down.

I wish I were a better guide.
There’s no much more that you should see.
Rows of bottles with nothing inside.
Displays of locks which have no key.

You’d like to go? I wish you could.
This room has such a peaceful view.
Look at that case of antique wood
Without a label. It’s for you.

 

HƯỚNG DẪN TỚI PHÒNG TRIỂN LÃM KHÁC

Đây là phòng tứ chi gẫy, nơi những mảnh
Vỡ bằng sứ những lực sĩ  nằm bên cạnh
Cánh tay của những thiên sứ. Không có gì

Bị vứt đi. Những con bướm được xếp thành
Dãy. Rất nhỏ, màu xám bên trong cái hộp
Chúng trông giống như bây giờ. Tôi cho là
Cái chết làm cho mọi sinh vật trở nên

Bình thường. Những bức chân dung này của người
Vô danh được treo thứ tự từ thấp lên
Cao, khung này trên khung kia. Mỗi linh hồn
Có năng lượng khao khát danh vọng, bất tử

Hóa cái không tên tuổi. Đây là kệ những
Cuốn sách chưa đọc, hàng triệu trang sách ngả
Màu nâu. Người thăm viếng lang thang qua những
Giá sách, nhưng chưa ai từng lấy xuống một

Cuốn. Tôi mong ước tôi là người hướng dẫn
Tốt. Không còn gì nữa để bạn nên thấy.
Dẫy những chiếc chai không có gì bên trong
Trưng bày những chiếc khóa không có chìa khóa.

Bạn thích đi. Tôi cầu chúc bạn có thể.
Căn phòng này có một tầm nhìn an bình như
Thế. Nhìn những cái hộp bằng gỗ cổ xưa
Không nhãn hiệu. Đó là cho bạn.

 

___________________________________

Tiểu sử
Dana Gioia
Sinh năm 1950, đã xuất bản 2 tuyển tập thơ, DailyHoroscopeThe Gods of Winter. Ông cũng xuất bản 1 tập tiểu luận, Can Poetry Matter? Ông dịch tuyển tập thơ của Eugenio Montale, Matteti: Poems of Love. Tác phẩm của ông xuất hiện trên The New Yorker, The Hudson Review, và nhiều tạp chí định kỳ khác.

 

 

Last modified on 05/22/2012 8:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.