NHẬN DIỆN

Nguyễn Tất Độ

 

 
 

 

 

Giấc mơ nào từng đêm lấp lánh
ánh hào quang của đồng tiền. Ôi!
giấc mơ chật hẹp. Ôi! giấc mơ
ngục tù. Ánh đèn nào rực rỡ

sắc màu, gieo giả dối vào mắt,
không ai nhận ra nhau. Âm thanh
nào vội vã, ồn ào… Không ai
nghe được nhau. Sự lặng im chỉ

còn trong cống rãnh. Sự lặng im
kinh dị, sự lặng im đề phòng.
Những gương mặt nào cười xong là
trống rỗng, cười xong là lạnh lùng.

Những gương mặt khóc cười như kịch
diễn ra hàng ngày. Những tình nhân
nào môi thốt lên lời tha thiết
mà lòng thì toan tính thiệt hơn?

 

 

HOME